Diễn đàn về nhà nước, pháp luật, chính sách
ISSN 1859-297X Chủ nhật, 28/05/2017, 22:09(GMT+7)
 
Tổ chức bộ máy nhà nước

Một số ý kiến xung quanh việc sửa đổi, bổ sung Luật Bầu cử đại biểu Quốc hội và Luật Bầu cử đại biểu Hội đồng nhân dân
Một số ý kiến xung quanh việc sửa đổi, bổ sung Luật Bầu cử đại biểu Quốc hội và Luật Bầu cử đại biểu Hội đồng nhân dân
Chủ tịch quốc hội Nguyễn Phú Trọng phát biểu ý kiến tại Hội nghị toàn quốc về HÐND và UBND

Bầu cử đại biểu Quốc hội (ĐBQH) và bầu cử đại biểu Hội đồng nhân dân (ĐBHĐND) là cách thức quan trọng để xác lập chính quyền nhà nước, là cơ chế dân chủ để thực hiện quyền lực của nhân dân. Bằng chế độ bầu cử, nhân dân trực tiếp thực hiện quyền làm chủ của mình đối với việc tham gia xây dựng bộ máy nhà nước.

Ngay sau khi giành được độc lập, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã ký Sắc lệnh số 14/SL ngày 8/9/1945 quyết định tổ chức Tổng tuyển cử trong cả nước để bầu ra Quốc hội đầu tiên. Sắc lệnh này đã đặt nền móng cho sự hình thành các chế định pháp luật về bầu cử ở nước ta. Từ đó đến nay, pháp luật về bầu cử với nguyên tắc phổ thông, bình đẳng, trực tiếp và bỏ phiếu kín đã từng bước phát triển, đáp ứng yêu cầu phát huy quyền làm chủ của nhân dân, xây dựng và hoàn thiện bộ máy nhà nước ta trong từng giai đoạn lịch sử cụ thể.

Luật Bầu cử ĐBQH, Luật Bầu cử ĐBHĐND hiện hành là cơ sở pháp lý để tổ chức thắng lợi các cuộc bầu cử ĐBQH khoá XI và khoá XII và cuộc bầu cử ĐBHĐND các cấp nhiệm kỳ 2004-2009. Tuy nhiên, quá trình áp dụng các văn bản pháp luật này trong thực tiễn hai cuộc bầu cử vừa qua cho thấy vẫn còn những hạn chế, bất cập nhất định. Việc sửa đổi, bổ sung Luật Bầu cử ĐBQH và Luật Bầu cử ĐBHĐND hiện hành là hết sức cần thiết nhằm khắc phục những bất cập này, bảo đảm tổ chức thành công cuộc bầu cử ĐBQH khoá XIII, bầu cử ĐBHĐND các cấp nhiệm kỳ 2011-2016 và các nhiệm kỳ tiếp theo.

1. Phương án sửa đổi, bổ sung Luật Bầu cử ĐBQH và Luật Bầu cử ĐBHĐND

Tại kỳ họp thứ 7, Quốc hội khoá XII đã quyết định bổ sung vào chương trình xây dựng luật, pháp lệnh năm 2010 Dự án Luật sửa đổi bổ sung một số điều của Luật Bầu cử ĐBQH và Luật Bầu cử ĐBHĐND theo quy trình một luật sửa nhiều luật và thông qua tại một kỳ họp. Nội dung sửa đổi chỉ tập trung vào các quy định về các tổ chức phụ trách bầu cử và quy trình bầu cử trong hai luật hiện hành1. Việc lựa chọn phương án này là phù hợp trong điều kiện Hiến pháp năm 1992 chưa được sửa đổi, bổ sung; một số chủ trương lớn của Đảng về tổ chức bộ máy chính quyền địa phương đang trong quá trình thí điểm, chưa có tổng kết, đánh giá; tổ chức bộ máy nhà nước, hệ thống chính quyền địa phương đang từng bước được hoàn thiện; thời gian từ nay đến khi tổ chức bầu cử không còn nhiều.

Tuy nhiên, nếu so sánh nội dung hai Luật Bầu cử có thể thấy rằng, bầu cử ĐBQH và bầu cử ĐBHĐND có những điểm cơ bản giống nhau về nguyên tắc bầu cử; quyền bầu cử và ứng cử của công dân; quy định về các tổ chức phụ trách bầu cử; công tác hiệp thương lựa chọn, giới thiệu người ứng cử; quy trình bỏ phiếu, xác định kết quả bầu cử, tổ chức bầu cử lại, bầu cử thêm và tổng kết bầu cử. Hơn nữa, Quốc hội và Hội đồng nhân dân đều là các cơ quan quyền lực nhà nước, cơ quan đại diện của nhân dân. Vì vậy, công tác bầu cử nói riêng và xây dựng bộ máy nhà nước nói chung đặt dưới sự lãnh đạo của Đảng. Về lâu dài, trên cơ sở tổng kết thực tiễn kinh nghiệm tổ chức cuộc bầu cử sắp tới vào năm 2011, cần nghiên cứu ban hành một luật quy định chung về bầu cử ĐBQH và bầu cử ĐBHĐND trên nền tảng hợp nhất hai luật hiện hành, tạo hành lang pháp lý thống nhất cho các cuộc bầu cử ở những nhiệm kỳ tiếp theo2.

2. Về quyền bầu cử, quyền ứng cử

Quyền bầu cử, ứng cử là các quyền chính trị - pháp lý cơ bản của công dân. Phạm vi và điều kiện thực hiện quyền bầu cử, ứng cử là tiêu chí đánh giá bản chất dân chủ của cuộc bầu cử. Pháp luật bầu cử của các nước trên thế giới đều có các quy định về các quyền này trên cơ sở xác định hai vấn đề chủ yếu là độ tuổi và năng lực hành vi. Một số nước cũng quy định thêm các điều kiện về thời hạn cư trú, tài sản, trình độ văn hoá, giới tính, tôn giáo3

Ở nước ta, quyền bầu cử, ứng cử là quyền cơ bản của công dân, được ghi nhận trong các bản Hiến pháp và được quy định cụ thể, thống nhất trong các văn bản pháp luật có liên quan. Theo đó, công dân Việt Nam, không phân biệt dân tộc, nam nữ, thành phần xã hội, tín ngưỡng, tôn giáo, trình độ văn hoá, nghề nghiệp, thời hạn cư trú, đủ mười tám tuổi trở lên đều có quyền bầu cử và đủ hai mốt tuổi trở lên đều có quyền ứng cử vào Quốc hội và Hội đồng nhân dân4. Pháp luật chỉ quy định những trường hợp đặc biệt không được quyền bầu cử, ứng cử như bị tâm thần, bị tước quyền bầu cử, đang chấp hành án phạt tù… Các cơ quan, tổ chức có trách nhiệm tạo điều kiện thuận lợi để công dân thực hiện đầy đủ quyền bầu cử, ứng cử.

Tuy vậy, vì các lý do khác nhau nên trong một số trường hợp, quyền bầu cử, ứng cử của công dân chưa được bảo đảm như: quyền bầu cử của cử tri đi công tác, học tập, du lịch ở nước ngoài; khả năng thực hiện quyền của cử tri vãng lai; quy định tự ứng cử chưa cụ thể, thiếu tính thực tế nên số lượng tự ứng cử nhiều nhưng chất lượng không cao, số người trúng cử rất ít5; thông tin về ứng cử viên chưa nhiều, nên thực hiện quyền bầu cử có lúc, có nơi chỉ mang tính hình thức6… Để khắc phục những vấn đề này, về lâu dài, pháp luật về bầu cử cần bổ sung các quy định về hình thức đăng ký danh sách cử tri, hình thức bỏ phiếu, tăng cường công tác thông tin, tuyên truyền, vận động bầu cử, cung cấp thông tin cho cử tri về bầu cử và ứng cử viên.

Đối với vấn đề tự ứng cử, pháp luật của một số nước quy định rõ các điều kiện để nộp hồ sơ tự ứng cử như: thời hạn cư trú, công tác; thu thập chữ ký của cử tri; nộp tiền đặt cọc; giới thiệu của ĐBQH khoá trước7… Việc quy định thêm điều kiện tự ứng cử về mặt hình thức đã phần nào làm hạn chế quyền tự ứng cử của công dân, nhưng thực tế lại có tác dụng rất lớn trong việc nâng cao ý thức, trách nhiệm của công dân khi nộp đơn ứng cử, hạn chế tình trạng tự ứng cử tuỳ tiện. Nghiên cứu, tham khảo kinh nghiệm nước ngoài đối với vấn đề này là rất cần thiết. Nên chăng, pháp luật bầu cử ở nước ta cần quy định bổ sung các điều kiện về thu thập số lượng hợp lý chữ ký của cử tri, hoặc được ĐBQH khoá trước giới thiệu… là những yếu tố cơ bản ban đầu đánh giá sự tín nhiệm của cộng đồng xã hội đối với ứng cử viên. Tuy nhiên, vấn đề này đòi hỏi phải có sự xem xét cẩn trọng để bảo đảm phù hợp với điều kiện cụ thể ở nước ta.

3. Về tổ chức Hội nghị hiệp thương

Hiệp thương là một giai đoạn quan trọng trong quy trình chuẩn bị tổ chức bầu cử nhằm phát huy quyền làm chủ của nhân dân; bảo đảm định hướng về cơ cấu, thành phần, số lượng đại biểu trong cơ quan quyền lực nhà nước phù hợp với yêu cầu, nhiệm vụ phát triển kinh tế - xã hội; lựa chọn những ứng cử viên đủ tiêu chuẩn, có đức có tài để cử tri bỏ phiếu bầu vào cơ quan quyền lực nhà nước.

Thực tiễn tổ chức các cuộc bầu cử gần đây cho thấy, công tác hiệp thương cơ bản được thực hiện nghiêm túc, dân chủ, đúng pháp luật, góp phần vào thắng lợi của cuộc bầu cử. Tuy nhiên, trong một số hội nghị hiệp thương vẫn bộc lộ những hạn chế nhất định, như: còn mang tính hình thức, sự tham gia của nhân dân còn hạn chế8, công tác tổ chức thiếu tính chủ động, phụ thuộc nhiều vào cơ cấu đã được định hướng, giá trị các ý kiến đóng góp còn thấp, chất lượng ứng cử viên chưa cao, số dư ứng cử viên không đủ theo quy định của pháp luật, có những trường hợp phải tổ chức hiệp thương lại...

Để từng bước nâng cao hiệu quả công tác hiệp thương bầu cử ĐBQH, bầu cử ĐBHĐND, phát huy dân chủ xã hội chủ nghĩa, bên cạnh đổi mới tư duy, nhận thức và sự lãnh đạo của Đảng, cần sửa đổi, bổ sung một số quy định pháp luật về vấn đề này. Cụ thể, cần quy định kéo dài thời gian chuẩn bị công tác hiệp thương, tạo điều kiện thuận lợi để tổ chức các bước hiệp thương cẩn thận, chu đáo. Quy định thống nhất hình thức biểu quyết tại các Hội nghị bằng hình thức bỏ phiếu kín thay vì để Hội nghị quyết định hình thức giơ tay hoặc bỏ phiếu kín nhằm phát huy tính dân chủ, tạo điều kiện cho các đại biểu tham dự có khả năng thể hiện đúng chính kiến của mình. Sửa đổi quy định Uỷ ban Thường vụ Quốc hội, Thường trực Hội đồng nhân dân điều chỉnh lần thứ hai bằng việc quyết định cơ cấu, số lượng, thành phần đại biểu sau Hội nghị hiệp thương lần thứ hai để phù hợp với bản chất công việc, đồng thời nâng cao giá trị pháp lý, ý nghĩa chính trị của kết quả Hội nghị hiệp thương.

4. Về đơn vị bầu cử, số dư người ứng cử

Việc phân chia khu vực bỏ phiếu, phân bổ ứng cử viên và quyết định số dư người ứng cử có ý nghĩa rất lớn đến kết quả bầu cử. Hiện nay có hai quan điểm về vấn đề này là quan điểm một đại diện (mỗi đơn vị bầu cử chỉ bầu 01 đại biểu) và quan điểm đa đại diện (mỗi đơn vị được bầu nhiều đại biểu)9. Luật Bầu cử ĐBQH và Luật Bầu cử ĐBHĐND không quy định cụ thể về phân chia đơn vị bầu cử và số đại biểu được bầu ở mỗi đơn vị bầu cử. Có ý kiến cho rằng quy định như hiện nay còn quá đơn giản. Thực tế ở nước ta, việc phân chia đơn vị bầu cử dựa trên hai tiêu chí là đơn vị hành chính lãnh thổ và dân số, mỗi đơn vị bầu cử bao gồm một số đơn vị hành chính cấp huyện, xã và đơn vị tổ chức dân cư (thôn, làng, ấp, bản, tổ dân phố), mỗi đơn vị bầu 2-3 ĐBQH, bầu 3-5 ĐBHĐND tuỳ thuộc vào cấp đại biểu được bầu.

Về số dư người ứng cử, Luật Bầu cử ĐBQH quy định phải có số dư, Luật Bầu cử ĐBHĐND quy định số dư ít nhất là 02 người10. Thực hiện quy định này, trong hai cuộc bầu cử gần đây, các đơn vị bầu cử đều có số dư tối thiểu là 02 người khi công bố danh sách ứng cử chính thức11. Tuy nhiên, hướng xử lý khi không đảm bảo số dư người ứng cử trong trường hợp bất khả kháng lại không giống nhau trong bầu cử ĐBQH (vẫn tiến hành bầu đủ số đại biểu được ấn định) và bầu cử ĐBHĐND (giảm số lượng đại biểu được bầu).

Xung quanh vấn đề này, có nhiều ý kiến đề xuất quy định cụ thể về cách phân chia đơn vị bầu cử, giảm bớt số đại biểu được bầu ở mỗi đơn vị bầu cử (có ý kiến kiến nghị áp dụng nguyên tắc đơn đại diện), tăng số dư người ứng cử… Trong điều kiện dân cư phân bố không đều, các đơn vị hành chính không có sự tương đồng về dân số, các cơ quan đại diện hoạt động chưa thường xuyên, số lượng đại biểu chuyên trách chưa nhiều, thì việc bổ sung một quy định cụ thể về phân chia đơn vị bầu cử, phân bổ ứng cử viên, số dư người ứng cử chung cho bầu cử ĐBQH và bầu cử ĐBHĐND các cấp là thiếu tính khả thi. Tuy nhiên, việc giảm bớt số lượng đại biểu được bầu ở mỗi đơn vị bầu cử, tăng số dư người ứng cử để tạo điều kiện thuận lợi cho cử tri có nhiều sự lựa chọn khi bỏ phiếu là hướng đi thích hợp cần nghiên cứu. Trước mắt, trên cơ sở thực tế kinh nghiệm tổ chức bầu cử trong những năm gần đây cần sửa đổi, bổ sung pháp luật về bầu cử một số nội dung: (1) quy định về nguyên tắc chung và các tiêu chí làm căn cứ để phân chia đơn vị bầu cử ĐBQH và bầu cử ĐBHĐND; (2) quy định trong Luật mỗi đơn vị bầu cử ĐBQH được bầu hai đại biểu để áp dụng thống nhất trên cả nước, trừ trường hợp số đại biểu được bầu ở tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương là số lẻ thì được tổ chức một đơn vị bầu cử được bầu ba đại biểu; (3) quy định số dư người ứng cử ĐBQH gấp hai lần số lượng ĐBQH được bầu ở mỗi đơn vị bầu cử. Đối với bầu cử ĐBHĐND thì giữ nguyên quy định số dư tối thiểu là hai người, nhưng trong hướng dẫn thực hiện, tuỳ từng cấp bầu cử cần tăng thêm số dư người ứng cử; (4) quy định thống nhất hướng xử lý các trường hợp bất khả kháng không bảo đảm số dư người ứng cử theo quy định. 

5. Về ngày bầu cử và trình tự bầu cử

Về cơ bản, Luật Bầu cử ĐBQH, Luật Bầu cử ĐBHĐND và các văn bản hướng dẫn thi hành đã có các quy định tương đối chặt chẽ, cụ thể về ngày bầu cử và trình tự các bước thực hiện bầu cử, tạo điều kiện thuận lợi cho đa số cử tri thực hiện quyền bầu cử của mình. Tuy vậy, so sánh các quy định trong hai luật cũng như thực tiễn áp dụng cho thấy, vẫn còn bất cập, thiếu thống nhất về thời gian ấn định ngày bầu cử, thẩm quyền quyết định bầu cử sớm hoặc hoãn ngày bầu cử, việc kết thúc cuộc bỏ phiếu khi đã có 100% cử tri đi bầu cử, về cách thức bỏ phiếu, bảo đảm quyền bầu cử cho cử tri vãng lai…

Để khắc phục những hạn chế trên, Luật Bầu cử ĐBQH và Luật Bầu cử ĐBHĐND cần sửa đổi, bổ sung một số quy định: (1) thống nhất thời hạn ấn định và công bố ngày bầu cử theo hướng kéo dài thời gian từ ngày công bố đến ngày bầu cử và phân bổ thời gian hợp lý cho các công đoạn trong quá trình bầu cử; (2) quy định giao Uỷ ban Thường vụ Quốc hội quyền quyết định tổ chức bầu cử sớm hoặc muộn hơn so với ngày đã được ấn định (theo quy định hiện hành, đối với bầu cử ĐBQH, Hội đồng bầu cử quyết định hoãn ngày bỏ phiếu hoặc bỏ phiếu sớm hơn; bầu cử ĐBHĐND thì Uỷ ban Thường vụ Quốc hội quyết định); (3) quy định thống nhất về điều kiện kết thúc cuộc bỏ phiếu khi đã có 100% số cử tri đi bầu; (4) đổi mới nhận thức về nguyên tắc bầu cử trực tiếp, từng bước áp dụng khoa học, công nghệ để đa dạng các hình thức bỏ phiếu phù hợp, hiện đại bên cạnh việc bỏ phiếu theo hình thức truyền thống như hiện nay.

6. Về cách xác định kết quả bầu cử

Về cách xác định kết quả bầu cử, theo quy định tại Điều 70 Luật Bầu cử ĐBQH, Điều 61 Luật Bầu cử ĐBHĐND thì người trúng cử là người được quá nửa số phiếu hợp lệ và được nhiều phiếu hơn. Quy định này cũng được áp dụng trong xác định kết quả bầu cử thêm, bầu cử lại. Đây là cách xác định kết quả bầu cử theo nguyên tắc đa số tuyệt đối, có ưu điểm là bảo đảm người trúng cử là người tiêu biểu, đạt được sự tín nhiệm cao của đa số cử tri trong đơn vị bầu cử. Tuy nhiên, quy định này cũng có hạn chế là rất khó đảm bảo cho việc bầu cử thêm thành công, bầu đủ số người đã được ấn định. Trong cuộc bầu cử ĐBQH khoá XII đã có 7 đơn vị bầu cử ở 5 tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương không bầu đủ số lượng đại biểu đã được ấn định nhưng Hội đồng bầu cử xem xét và quyết định không tổ chức bầu cử bổ sung vì tỷ lệ trúng cử chỉ đạt từ 25-30% (bầu bổ sung 01 đại biểu trong số 3-4 người ứng cử), trong khi việc tổ chức bầu cử bổ sung rất phức tạp, tốn kém thời gian và kinh phí12.

Cùng với việc nâng cao chất lượng công tác hiệp thương để lựa chọn, giới thiệu được những người đủ tiêu chuẩn ứng cử đại biểu, tăng số dư người ứng cử để tạo sự cạnh tranh trong bầu cử, phát huy dân chủ thì việc không bầu đủ số đại biểu được ấn định là rất dễ xảy ra. Nhằm bảo đảm cho việc bầu cử thêm đạt kết quả, cần sửa đổi cách xác định kết quả trong cuộc bầu cử thêm theo nguyên tắc đa số tương đối. Theo đó, người trúng cử trong cuộc bầu cử thêm là người được nhiều phiếu hơn. Tuy nhiên, để bầu được đại biểu có chất lượng và bảo đảm uy tín của đại biểu trước cử tri thì nên xác định một tỷ lệ phiếu phiếu tối thiểu đạt được trong tổng số phiếu hợp lệ. Có thể quy định số phiếu bầu phải đạt ít nhất là một phần ba tổng số phiếu hợp lệ13.

Ngoài những nội dung nêu trên, trong điều kiện sửa đổi một cách toàn diện Luật Bầu cử ĐBQH và Luật Bầu cử ĐBHĐND hiện hành cần nghiên cứu, sửa đổi bổ sung các quy định khác như: về các tổ chức phụ trách bầu cử; vận động bầu cử; phân bổ cơ cấu, thành phần số lượng đại biểu…

(*) ThS. Chuyên viên Vụ Công tác đại biểu, Văn phòng Quốc hội.

(1) Tờ trình của UBTVQH số 328/TTr-UBTVQH12 ngày 25/5/2010 về Dự kiến Chương trình xây dựng luật, pháp lệnh năm 2011.

(2)Vương quốc Anh và Trung Quốc là 2 trong số các nước ban hành một luật về bầu cử áp dụng cho cả bầu cử ĐBQH và bầu cử ĐBHĐND.

(3)Theo thống kê của Liên minh Quốc hội thế giới năm 1993, có 109 trong số 150 quốc gia được khảo sát đều quy định công dân không bị bệnh tâm thần, đủ mười tám tuổi được quyền bầu cử. Pháp luật Cô-oét quy định chỉ có nam giới mới được quyền bầu cử. Pháp luật Thái Lan quy định nhà tu hành không có quyền bầu cử.

(4)Điều 54, Hiến pháp nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam năm 1992.

(5)Cuộc bầu cử ĐBQH  khoá XI, có 13 người tự ứng cử được lập danh sách chính thức nhưng chỉ có 02 người trúng cử; cuộc bầu cử ĐBQH khoá XII có 238 người tự ứng cử được lập danh sách sơ bộ, đã có 30 người được lập danh sách chính thức nhưng chỉ có 01 người trúng cử.

(6) Xem Lưu Văn Quảng, “Làm gì để đổi mới công tác bầu cử Quốc hội ở nước ta hiện nay?”, Tạp chí Mặt trận Tổ quốc số 41, T4/2007.

(7) Trung Quốc quy định, ứng cử viên phải thu thập được ít nhất 10 chữ ký của cử tri, ở Ôxtralia là 50 cử tri, ở Bỉ là 200 đến 500 cử tri; ở Anh ứng cử viên tự do phải nộp 500 bảng, ở Pháp là 1000 frăng; ở Nhật là 2 triệu yên để ứng cử vào Hạ viện, 4 triệu yên để ứng cử vào Thượng viện. Luật Bầu cử nghị viện Đan Mạch quy định người ứng cử tự do phải thu thập được ít nhất 150 chữ ký của cử tri và được ít nhất 1 nghị sỹ khoá trước giới thiệu.

(8)Xem Trần Thanh Hương”Ý chí nhân dân trong bầu cử và một vài ý kiến góp phần bảo đảm ý chí nhân dân trong bầu cử ở nước ta”, Tạp chí Khoa học Pháp lý số 3(34)/2006. 

(9) Ix-ra-en không phân chia đơn vị bầu cử. Phần Lan chia mỗi đơn vị bầu cử bầu từ 7 đến 30 nghị sỹ. Vương quốc Anh có 650 đơn vị bầu cử để bầu 650 nghị sỹ.

(10) Điều 46 Luật Bầu cử ĐBQH; Điều 42 Luật Bầu cử ĐBHĐND

(11)Trong cuộc bầu cử ĐBQH khoá XII, ở một số địa phương, đại đa số các đơn vị bầu cử ĐBQH đều có số người ứng cử xấp xỉ gấp hai lần số đại biểu được bầu (như TP. Hồ Chí Minh có 51 ứng cử viên để bầu 26 đại biểu)

(12) Xem Báo cáo kết quả cuộc bầu cử ĐBQH khoá XII, số 451/HĐBC ngày 24.5.2007 của Hội đồng bầu cử.

(13) Thái Lan quy định số phiếu tối thiểu là trên 20%. Trung Quốc quy định là 1/3 tổng số phiếu bầu của cử tri.

ThS. Phan Văn Ngọc - Chuyên viên Vụ Công tác đại biểu, Văn phòng Quốc hội.
Ý kiến của bạn
Tên của bạn
Địa chỉ
Email
Điện thoại
Tệp đính kèm
 
 
gửi đi
CÁC TIN KHÁC:
Tiêu chí và yếu tố bảo đảm hiệu quả tính đại diện của Quốc hội (06/09/2010)
Về việc sửa đổi, bổ sung Luật Bầu cử đại biểu Quốc hội (16/12/2009)
Về tiêu chí đại biểu Quốc hội trong điều kiện Việt Nam là thành viên WTO (16/12/2009)
Bất cập trong tổ chức, hoạt động thanh tra và định hướng đổi mới (02/07/2009)
Phân định thanh tra hành chính - thanh tra chuyên ngành: Những vướng mắc đặt ra cho việc sửa đổi Luật Thanh tra (15/05/2009)
Định hướng mô hình tổ chức và hoạt động thanh tra (04/05/2009)
Phân định thanh tra hành chính - thanh tra chuyên ngành: Những vướng mắc đặt ra cho việc sửa đổi Luật Thanh tra (15/05/2009)
8.jpg
Đồng chí Uông Chu Lưu, Phó Chủ tịch Quốc hội trao quyết định bổ nhiệm đồng chí Nguyễn Đình Quyền làm Viện trưởng Viện NCLP
Số 03 ((212) tháng 2/2012) 05/02/2012
 
Thực trạng và nhu cầu giải thích Hiến pháp, luật, pháp lệnh ở Việt Nam

Mối quan hệ giữa quyền tiếp cận thông tin của công dân và nhà báo trong hai dự thảo luật

Công khai thông tin với việc thực hiện phản biện xã hội

Thư của Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng gửi Tạp chí Nghiên cứu Lập pháp

CÔNG BỐ VÀ TRAO NGHỊ QUYẾT BỔ NHIỆM VIỆN TRƯỞNG VIỆN NGHIÊN CỨU LẬP PHÁP

Sự ảnh hưởng của pháp luật Pháp tới luật tư ở Việt Nam

Khai mạc trọng thể Kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khóa XIV

Khai mạc kỳ họp thứ 2, Quốc hội khóa XIV

Lựa chọn chính sách cạnh tranh trong bối cảnh hội nhập kinh tế hiện nay

Chất vấn và hậu chất vấn

Tìm kiếm
Tìm kiếm nâng cao
 
Hiển thị tốt nhất trên trình duyệt Firefox

    Trang chủ | Liên hệ | Sơ đồ website Trang thông tin điện tử của Tạp chí Nghiên cứu Lập pháp – Văn phòng Quốc hội
Giấy phép xuất bản số: 37/GP-BC-BVHTT, cấp ngày: 08/04/2005 • Tổng Biên tập: Ts. Phạm Văn Hùng
Toà soạn: 27A Võng Thị – Tây Hồ – Hà Nội: Điện thoại: 08043359 - 08043362• Fax: 08048486• Email: nclp@qh.gov.vn

Ghi rõ nguồn "Tạp chí Nghiên cứu Lập pháp" khi phát hành lại thông tin từ website này
Bản quyền thuộc về Tạp chí Nghiên cứu Lập pháp. Phát triển bởi Công ty Tinh Vân